Tổng số lượt xem trang

Thứ Sáu, 17 tháng 11, 2017

CHUYỆN CU TỐ LÀNG TÔI Tạo hóa thật bất công! Mọi nét đẹp của thế gian này dường như đều dồn hết cho mẹ cu Tố. Đến cả người đàn ông tràn trề nhựa sống, là niềm tự hào duy nhất, là nỗi khát khao vật vã từng đêm của các cô gái làng cũng bị mẹ nó nhăm nhe cướp mất. Của đáng tội, hai người ấy quả thật rất xứng đôi. Nhưng cũng chỉ tại mẹ nó. Bao nhiêu trai làng sẵn sang quỳ gối, dâng nộp tất tật gia tài để được nên vợ thành chồng, vậy mà cứ dửng dưng, không chịu chọn lấy một ai, lại chọn luôn anh chàng Q đẹp trai, giỏi giang, và khỏe mạnh nhất làng. Ban đầu, mọi người bán tín bán nghi, nghĩ mẹ cu Tố chỉ coi chàng Q như người anh trai tốt bụng. Nhưng từ cái lần rình trộm, thấy chàng Q ghì chặt mẹ cu Tố vào vòm ngực vạm vỡ, thì, con gái làng Trúc Xuân nhảy dựng lên như giẫm phải lửa. Không ai bảo ai. Tất cả đều hậm hực: Như thế là không được! Như thế thì thật quá quắt! Đã quá đẹp rồi lại còn muốn chiếm nốt cái đẹp cuối cùng của làng Trúc Xuân ư? Không đời nào! Thế gian được vợ hỏng chồng, các cụ đã nói, cấm có được sai! Yêu ai thì yêu. Lấy ai thì lấy. Nhưng nhất quyết không được là chàng Q! Nhất định phải như vậy!

NHỚ HÀN MẠC TỬ Trăng ơi! Trăng tựa chiêm bao Chở che hồn của thi hào tổn thương Trăm năm sương khói vô thường Thơ anh còn mãi vấn vương bên đời


ĐỪNG NHÌN ANH GIỐNG NGƯỜI TA Anh còn có một bóng đêm Một son môi một dáng em để hồng

Thứ Năm, 16 tháng 11, 2017

TẤM LÒNG MỘT NHÀ GIÁO Hắn hay rủ đồng nghiệp uống cà phê và dĩ nhiên hắn trả tiền . Hắn làm vui vẻ như nghĩa vụ , như một hành động đạo đức bố thí của đạo Phật .Hôm nào không có tiền là hắn trốn biệt . Điên thoại mời hắn , giả lơ không bắt máy .Tôi nói với bạn bè :hắn hết tiền rồi !.Tạng hắn là thích bao người khác hơn là để người khác bao mình . - sinh nhật chị em tặng bánh sinh nhật… - sinh nhật anh em góp thùng bia nhậu cho vui… Hắn vẫn xởi lởi với mọi người . Giáo viên trong trường nhờ dạy thay , hắn nhiệt tình giúp đỡ . Nhờ coi thi , nhờ giữ lớp hắn làm tất . Bây giờ hắn ba mươi tuổi . hỏi chuyện vợ con , hắn hát ngêu ngao : “ mà minh thì tay trắng làm sao cưới được em “. Tôi nghĩ : nếu không có hắn thì trường sẽ buồn và tôi mất một người bạn tri âm .


THẦY GIÁO TRẦN ĐỨC TÍN Trước khi tốt nghiệp đại học năm 2012-2013 . thầy Tín có một gia cảnh rất khó khăn . Cha mẹ li dị . Cha theo vợ bé . Mẹ đi tu. Bốn anh em thầy , tự đùm bọc và tự lập vươn lên . Nội ngoại ở xa nên mấy anh em bảo ban và yêu thương nhau . Trước khi đến cổng trường đại học , thầy Tín chạy xe ôm , làm bảo vệ , dân phòng ở xã Khánh Hội . Vào đại học thầy làm đủ nghề để vừa mưu sinh và trang trải học tập .Thầy là sinh viên giỏi khoa ngữ văn trường đại học Tây Đô.niên khóa 2009- 2013.

Nhà giáo nhà thơ Trần Đức Tín 

HỒ THANH NGÂN - GÃ LÃNG MẠN CUỐI CÙNG Lê Thiếu Nhơn viết: “Hồ Thanh Ngân ôm mộng thi sĩ từ rất sớm. Hồ Thanh Ngân mê thơ đến mức, ngày nào cũng chui đầu vào Thư viện Phú Yên nghiền ngẫm hết tập thơ này đến tập thơ khác. Những tác phẩm đầu tay của Hồ Thanh Ngân đã chớp lóe thi tài. Những năm học trò của tôi và Hồ Thanh Ngân, đường phố Tuy Hòa vẫn còn thưa vắng. Mỗi chiều Hồ Thanh Ngân đạp chiếc xe không phanh không dè, chỉ trơ trọi cái sườn và hai cái lốp, rủ tôi lòng vòng thị xã tìm cảm hứng. Dạo ấy, Hồ Thanh Ngân mê một nữ sinh cùng trường, nên thường đứng góc đường lóng ngóng dáng nàng đi ngang. Khổ, mối tình đầu mong manh quá, Hồ Thanh Ngân thất vọng làm những câu thơ khỏa lấp tâm trạng mình. Trong một lần hai đứa đạp xe lang thang, Hồ Thanh Ngân đọc cho tôi nghe bài thơ viết tặng cho cô gái kia. Tôi loạng choạng cả tay lái khi nghe câu Em đến trường theo lối mùa đông. Không phải lối Nguyễn Du hay lối Nguyễn Huệ mà là lối mùa đông, mùa đông thời tiết cũng như mùa đông trái tim kẻ si dại! 17 tuổi đã viết một câu thơ nay nức buồn thương như thế, không phải đùa! Thú thật, lúc đó tôi chưa có câu thơ nào so được với câu thơ ấy của Hồ Thanh Ngân!”.








Thứ Tư, 15 tháng 11, 2017

ĐỌC TÌNH NHÂN ƠI CỦA TRẦN HẠ VI - ĐẶNG XUÂN XUYẾN Những câu thơ rất “phồn thực”, bỏng nhẫy truy hoan và nỗi sướng rơn hoan hỉ của cô gái sau cuộc ái ân mãn nguyện được Trần Hạ Vi quẳng toẹt lên gường, chẳng cần úp úp mở mở, che che dấu dấu. Gã trai đã hết hưng phấn, đang thèm được nghỉ ngơi khi đã làm xong nhiệm vụ của giống đực nhưng cô gái thì vẫn còn đang âm ỉ rạo rực, vẫn còn đang lửng lơ ở đỉnh của khoái cảm. Tuy “Úp mặt em cười sau nhàu gối chăn hoan” vì đã mãn nguyện với trận “Mưa nguồn xối lũ” nhưng cô vẫn chờ được ngấu nghiến tiếp, vẫn sẵn sàng với những “nhàu gối chăn hoan”. Máu lửa trong hành động, bạo liệt và tự tin trong cả suy nghĩ như thế bởi cô tin vào thứ vũ khí lợi hại đang sở hữu: “Nghĩ gì bên bờ môi căng mọng ngụm tươi non mời gọi”. Vâng! Tôi khoái hình ảnh “bờ môi” rất nữ tính, rất sex này. Một hình ảnh đẹp, tươi nõn mà phồn thực, căng phồng những gợi cảm, và đầy kích thích dục tính như thế thử hỏi có gã đàn ông nào “làm thinh”? Tôi cũng khoái tính cách thẳng thắn, bạo liệt của cô gái: Yêu bảo yêu! Thích thì sẵn sàng “ba bảy cũng liều” chứ chẳng thèm ỡm ờ, thả thính. Không nói nhiều về gã trai, chỉ một câu thán “sao anh cứ làm thinh?”


nhà thơ Đặng Xuân Xuyến